NHÌN VÀO HƯ KHÔNG - PHẦN 3
Con người ta sống lúc nào cũng cần một chỗ để bám víu, Đạo Phật hay gọi là "Trụ". Người thì bám vào tiền bạc, người bám vào sự nghiệp, người thì đem hết tâm trí bám vào chuyện tình cảm.
Nhưng kẹt một cái là những thứ này cứ thay đổi liên tục, nay còn mai mất. Khi cái chỗ bám đó nó sụp đổ, thì tâm mình cũng sụp theo từ đó sinh ra chới với và đau khổ.
Nhiều người học Phật hay nghe câu "Ưng vô sở trụ" (không bám víu vào đâu cả). Nhưng tâm trí hiện tại của chúng ta bây giờ ngộ lắm, nó là luôn cần một chỗ để bám. Nếu mình cố rặn ra cái suy nghĩ là "tôi sẽ không bám vào đâu hết", thì tự nhiên cái ý nghĩ "không bám vào đâu" đó lại trở thành một cái trụ mới để mình bám vào. Vậy là lại bị kẹt tiếp.
Vậy tóm lại phải bám vào đâu cho an toàn? Chỗ bám tuyệt vời nhất, vững chắc nhất trần đời này chính là Hư không!
Tại sao? Vì Hư không nó rỗng lặng, không sinh ra, không mất đi, không bao giờ thay đổi hay phản bội mình. Nó luôn thường hằng như thế
Có một quy luật tự nhiên thế này: Tâm mình trụ vào cái gì thì từ từ sẽ mang đặc tính của cái đó. Bám vào một hiện tượng thay đổi liên tục thì khi hiện tượng thay đổi liền lúc đó tâm cũng thay đổi theo. Còn khi mình đem tâm trí trụ vào Hư không, thì từ từ, tâm mình cũng tự động mang lấy cái đặc tính của Hư không. Tâm mình sẽ trở nên tĩnh lặng, rộng lớn, chứa đựng được hết mọi buồn vui trên đời mà không bao giờ bị sứt mẻ hay tổn thương nữa.
Nhiều người nghe qua sẽ nghĩ rằng: Nếu thực hành như vậy sẽ dễ rơi vào trạng thái "chấp không". Nhưng thực tế không hề như vậy.
"Chấp không" là một trạng thái mà người ta cho rằng mọi thứ trên đời đều không có thật. Người ta bị kẹt vào cái suy nghĩ trống không đó liên tục không thoát ra được, dẫn đến tâm hồn bị chai sạn và trở nên vô cảm với mọi thứ xung quanh.
Trụ vào Hư không lại khác hoàn toàn. Hư không mang đặc tính rỗng lặng, thấu suốt, không đâu không có, nhưng đồng thời nó cũng dung chứa vạn vật. Toàn bộ những sự vật, hiện tượng diễn ra liên tục trên đời này đều được Hư không "chứng kiến" hết! Điều này hoàn toàn giống với "Tánh Biết" của chúng ta.
Cho nên, nói ở một khía cạnh nào đó, Hư không chính là cái Tánh Biết thuần khiết của tâm mà bấy lâu nay chúng ta đã vô tình quên lãng.
Khi tâm trụ vào Hư không, sự tĩnh lặng sẽ dần dần được sinh ra.
Bản chất cái Tánh Biết hiện tại của chúng ta giống như một ngọn đèn. Mà đèn muốn cháy sáng thì cần phải có dầu. Ngọn đèn Tánh Biết càng muốn sáng tỏ thì lại càng cần nhiều dầu.
Cũng y như vậy, khi chúng ta lấy nền tảng Hư không (tức là sự tĩnh lặng) làm dầu, thì khi ngọn đèn Tánh Biết được thắp lên, nó sẽ sáng hơn bao giờ hết! Mình càng trụ vào Hư không, thì sự tĩnh lặng sẽ càng dày dặn, và từ đó Tánh Biết lại càng sáng và rõ ràng hơn!
Khi mắt nhìn Hư không và tâm cảm nhận Hư không đủ lâu, bạn sẽ từ từ đạt được một kết quả rất tuyệt vời.
Một khi tâm đã quen trụ vào Hư không rồi, mọi thứ sẽ trở nên vô cùng dễ dàng. Lúc này, bạn không chỉ nhìn thấy Hư không ở không gian bên ngoài, mà mỗi lần hướng tâm, bạn sẽ nhận ra Hư không ở ngay bên trong cơ thể mình, và ở khắp mọi nơi xung quanh.
Chỉ cần thấy rõ được bản chất đó ở mọi nơi, sự tĩnh lặng sẽ tự động sinh ra và ngập tràn. Tâm trí bạn đã thực sự hòa làm một với sự thanh tịnh, rỗng lặng và bất nhiễm của Hư không.
Con người ta sinh ra bệnh tật, phần nhiều là từ tâm mà ra!
Cơ thể mình hay lắm, nó hoạt động y chang theo cái suy nghĩ của mình. Mình vui vẻ thì nó nhẹ nhàng, khoan khoái. Mình buồn bực thì nó cũng nặng nề, trì trệ theo.
Khi mình cứ dính mắc, chấp nhặt mãi vào một chuyện gì đó, cái sự dính mắc ấy sẽ tạo thành một điểm tắc nghẽn năng lượng. Và nó kết lại ở đâu? Ở ngay trong chính cơ thể thịt xương này.
Nếu mình cứ ôm mãi một cục tức hay một nỗi buồn, thì cơ thể nó cũng ôm theo một khối năng lượng kẹt cứng. Khối năng lượng đó không lưu thông được, lâu ngày sinh ra tắc nghẽn, tạo thành u cục, và bệnh tật cũng từ đó mà phát sinh. Chung quy lại, mầm mống của những căn bệnh đó đều xuất phát từ một nguyên nhân chính: Sự dính mắc!
Nhưng khi mình biết lấy tâm bám vào Hư không, mình sẽ dần nhận ra: Vạn vật trên đời vốn dĩ đều trống rỗng. Thậm chí cái người đang làm mình giận hờn bực tức kia, đem phân tích ra thì bản chất cơ thể họ cũng được cấu tạo từ 99,9999% là khoảng không gian trống rỗng.
Khi thấu hiểu và cảm nhận được đến đoạn này, tự nhiên mọi bực dọc, dính mắc trong lòng sẽ tan biến. Cục tức tan đi thì cái khối năng lượng tắc nghẽn trong cơ thể cũng tan theo. Khí huyết lưu thông trở lại, và bệnh tật nhờ thế cũng dần dần tiêu trừ.
