SỨC MẠNH CỦA Ý NIỆM

Phần 1: Tấm Gương Phản Chiếu Giữa Đời Thường

Tôi có một người bạn thường xuyên tập yoga. Trong một ngày đẹp trời, chị đã trải qua một kinh nghiệm rất đặc biệt về sự vận hành của ý niệm.

Trước đó, chị được biết người phụ nữ cho thuê phòng tập yoga đã kiên trì tập luyện gần hai mươi năm. Chị vô cùng ngưỡng mộ bà vì sự bền bỉ hiếm có ấy. Thế nhưng đến ngày tận mắt gặp "chân nhân", mọi chuyện lại diễn ra theo một cách rất thú vị.

Lần đầu tiên chứng kiến bà chủ tập, chị không khỏi ngạc nhiên và hụt hẫng khi thấy dáng vẻ của bà không hề như mình kỳ vọng. Trong đầu chị liền khởi lên một ý niệm thầm kín: “Sao tập lâu thế mà dáng đứng vẫn cứng ngắc, chân thì cong queo thế này?”

Và ngay trong chính buổi tập hôm đó, chị gặp sự cố trật cổ chân. Chân đau nhức khiến chị không thể tiếp tục tập luyện được nữa, đành phải ngồi nép vào một góc quan sát mọi người. Bất ngờ thay, bà chủ nhà—người vốn dĩ xưa nay rất ít khi chú ý đến ai—lại chủ động bước đến bên chị và nói: “Con còn trẻ mà sao không bằng người lớn tuổi như các cô, ráng tập lại đi chứ.”

Chị thật sự cảm thấy bất ngờ vì bà chủ thường ít chú ý đến người khác. Tự nhiên hôm nay bà lại quan tâm đến chị và có vẻ như đang phê bình chị, giống hệt như cách chị đã từng âm thầm suy nghĩ về bà chỉ ít phút trước. Chị cảm nhận được nhân quả nó đến liền ngay lập tức!

Khi chị về có hẹn gặp kể lại câu chuyện này cho tôi nghe, tôi đã chia sẻ với chị như thế này: Trong vũ trụ này, mọi thứ đều là năng lượng. Cách chị nghĩ về người khác như thế nào thì đó chính là cách mà họ sẽ nghĩ về chị. Khi chị suy nghĩ về bà chủ, chị đã phát ra một nguồn năng lượng đi sâu vào tiềm thức của bà. Và theo sự vận hành ở thế giới bên trong từ tiềm thức đến ý thức, bà ấy đã bắt đầu chú ý đến chị một cách tự nhiên. Vì sâu trong tiềm thức, bà ấy đã nhận được thông tin và biết rõ ràng rằng chị đã có những suy nghĩ phê bình về bà, nên bà đã có phản ứng lại như vậy.

Cách chúng ta nhìn nhận và suy nghĩ về người khác không chỉ ảnh hưởng đến họ mà còn phản ánh lại chính bản thân mình:

  • Khi ta nhìn thấy người khác thật sự như những thiên thần, họ cũng sẽ nhìn ta bằng đôi mắt đầy thiện cảm.

  • Ngược lại, nếu ta âm thầm chê bai, nhìn họ bằng con mắt xấu xa, họ cũng sẽ có cái nhìn tương tự về ta như vậy, và đôi khi họ còn bộc lộ thẳng ra thành hành động!

  • Ta tôn trọng và thông cảm cho người khác khi họ mắc lỗi sai, hiểu được những khó khăn họ đang phải đối mặt; thì khi chúng ta mắc sai lầm, họ cũng sẽ dễ dàng thông cảm và hiểu rõ nguyên nhân tại sao mình lại sơ suất như vậy.

Cuộc sống là một chuỗi nhân quả, nó tỉ mỉ và chính xác đến từng tiết điểm nhỏ nhất. Mỗi ý niệm mà mình phát ra, nó sẽ quay trở lại với mình vào một ngày nào đó trong một hình thức này hay hình thức khác.

Nhưng để có thể giữ được tâm hồn thanh tịnh, nhìn mọi thứ trong cuộc sống một cách tốt đẹp và tràn đầy sự thông cảm, yêu thương thì không phải là chuyện vừa nói ra xong là làm liền được. Để tạo thành một thói quen tự nhiên, sự tu dưỡng nhất định là thứ cần phải có:

  • Khi không tiếp xúc với ai, mình cần phải tự mình phản tỉnh, nhìn sâu vào tâm thức và luyện tập nghĩ về người khác bằng con mắt đồng cảm và thật sự thấu hiểu.

  • Cho đến khi gặp gỡ, mình mới có đủ nội lực để phát ra những suy nghĩ tốt đẹp và chân thành hướng đến người khác được.

Đây là cả một quá trình rèn luyện bền bỉ. Từ khi nhận ra điều này, em trở nên cẩn trọng hơn trong suy nghĩ về người khác rất nhiều, vì em biết rõ rằng thật sự bằng một cách vô thức, mọi người đều biết hết mình đang nghĩ cái gì.

Phần 2: Năng Lượng Chư Phật Và Sự Tinh Tế Của Ý Niệm

Nếu như cách chúng ta nghĩ về mọi người sẽ quyết định cách mọi người nhìn về chúng ta, vậy thì khi nghĩ về Đức Phật, chư vị Bồ Tát thì các Ngài sẽ nghĩ gì về mình?

Là một phàm phu, mỗi ý niệm dù ta không rõ, thì các bậc Thánh giác ngộ như Đức Phật cũng có thể thấy nó rõ ràng vô cùng!

Các Ngài nhìn thấy một ý niệm rõ như chúng ta cầm một hộp quà trên tay.

Bởi vì Phật, Bồ Tát đều thấy biết rõ, nên cách xử lý về điều này cũng sẽ khác so với phàm phu sát đất như mình. Có thể khi nhìn thấy mình có ý niệm đó xong thì các Ngài đã soạn lên một "giáo án" giúp cho mình ngộ ra một điều gì đó liên quan đến ý niệm mình vừa khởi lên rồi.

  • Ví dụ như khi bạn khởi niệm hoài nghi: “Chư Phật có thật không? Mantra thần chú là thật không?”

  • Để rồi xem, rồi sẽ đến một ngày bạn sẽ vỡ òa ra khi bạn biết Phật là như thế nào, uy lực của Mantra là ra sao!

Chư Phật, Bồ Tát là những người đại diện cho những nguồn năng lượng giác ngộ. Khi chúng ta nghĩ về Ngài là chúng ta đang kết nối với nguồn năng lượng giác ngộ của các Ngài.

Giả sử bạn nghĩ về Quán Thế Âm Bồ Tát với một chuyện gì đó: “Ngài ơi, con thấy vậy vậy đó, con nên làm sao?”. Quán Thế Âm Bồ Tát có biệt hiệu là gì? Là Tự Tại! Vì là Tự Tại nên Ngài có thể tự tại ở mọi nơi trong thế giới này, ngay cả trong ý niệm của con người! Cơ thể chúng ta là rỗng! Là thứ mỗi ngày có hàng ngàn vạn năng lượng thâm nhập ra vào. Nên việc Ngài muốn thành một nguồn năng lượng dạo chơi trong đấy là chuyện quá dễ dàng!

Bởi vậy, mọi vật mọi việc xung quanh ta đều có thể có một Quán Thế Âm Bồ Tát đang tự tại dạo chơi đấy! Biết đâu có ngày nào đó có người chạy lại chửi bạn, tự nhiên nhờ điều đó mà bạn ngộ ra một cái gì đấy, thì biết đâu chừng là Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát đang thị hiện độ cho bạn thì sao? Mọi chuyện đều có vô vàn khả năng.

Nhưng để điều đó diễn ra thì cần chúng ta phải mở lòng. Hãy mở lòng với Quán Thế Âm Bồ Tát, hãy nghĩ về Ngài nhiều như cách bạn đang nghĩ về mọi người xung quanh. Bạn nghĩ đến Ngài nhiều hơn thì Ngài sẽ trong thân tướng thị hiện đến với bạn càng nhiều!

Điều này cũng tương tự khi ta nói về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc:

  • Tây Phương Cực Lạc là nơi như thế nào? Là nơi có vô số vị Bồ Tát Đẳng Giác chỉ còn một đời Thành Phật! Là nơi tu học của vô số các vị Đại Bồ Tát trong Pháp Giới. Nơi đó là chỗ ở của các vị Thánh đông không thể nào tính kể.

  • Bạn nghĩ về Thế Giới Tây Phương Cực Lạc là bạn đang nghĩ về toàn bộ những người đó, bạn nghĩ về Phật A Di Đà là toàn bộ những người đó đang nghĩ về bạn! Đây là nhân quả!

Hãy tưởng tượng: một ý niệm nghĩ về một người còn tạo ra nhân quả như vậy, vậy thì nhân quả của một niệm nghĩ về toàn bộ thế giới Tây Phương Cực Lạc nó sẽ như thế nào? Lợi lạc không thể nào tính kể hết được!

Có lẽ thôi nhé, từ đây đến ngày bạn thành một điều tuyệt vời như Đức Phật, các vị Bồ Tát ở thế giới Tây Phương đã trải đường sẵn cho bạn hết rồi:

  • Từng chặng đường phải trải qua, từng con người mình gặp.

  • Những lúc cần ở một mình hay những khi cần gặp thiện tri thức.

  • Từng thứ mình nhận ra, từng khoảng lặng để có thể nhìn lại mọi thứ.

  • Những khó khăn, những thuận lợi trong suốt quá trình đó...

Tất cả đều được các Ngài tính hết rồi. Việc của bạn hiện tại là chỉ cần tiếp tục tu hành nương theo tha lực này, không cần phải lo nghĩ gì nữa cả. Bạn không cần phải nghĩ rằng tiếp theo bạn phải ngộ ra cái gì!

Nhân quả mỗi niệm mỗi sinh ra! Bạn tạo ra nhiều nhân tốt thì trong tương lai sẽ có nhiều quả tốt đến với bạn. Bạn nghĩ về Phật, Bồ Tát chân thành thì mỗi giây mỗi phút quả của Phật, của Bồ Tát được sinh ra. Bạn sẽ là nhân tố quyết định mình sẽ gặp điều gì trong tương lai: bạn muốn gặp phàm phu, hay bạn muốn gặp Phật, Bồ Tát thị hiện trong thân phàm thì đều là do sự lựa chọn của bạn!

Phần 3: Nhận Thức Về Ý Niệm Và Ngôi Nhà Nội Tâm

Tu hành chính là sự tiến bộ về mặt tâm thức. Nếu tiến bộ thì tâm thức sẽ phát triển, khi tâm thức phát triển thì sẽ có thể cảm nhận từng ý niệm bên trong mình nó như thế nào! Nên cần phải rõ điều này để có thể biết được tiếp theo mình cần tu hành ra sao. Bạn cần phải có một nhận thức rõ về ý niệm của mình thì bạn mới thấy hứng thú nhiều trong tu học một cách tự nhiên được.

Mỗi loài có một cái thấy khác nhau về bản thân:

  • Con vật thì không biết được chúng có hình dạng như thế nào.

  • Còn con người thì thấy được mình có hình dạng ra sao, nhưng lại không thấy được ý niệm.

  • Những chúng sanh cao cấp hơn có cấu tạo nhẹ và thanh hơn như chư thiên thì có thể thấy rõ được điều đó.

Hãy hình dung bạn đi kiếm tiền: Mỗi một việc làm của bạn đều kiếm ra được tiền, bạn biết rõ điều đó nên bạn sẽ làm! Bạn sẽ làm mà không cần nghe ai nói cả, bạn sẽ toàn tâm toàn lực mà làm, vì bạn biết rõ tiền ở thế giới này có thể mua được rất nhiều thứ. Cái sự biết rõ về tiền làm bạn quan tâm đến nó, chú ý đến nó và muốn có thật nhiều.

Ý niệm cũng vậy: Nếu bạn biết rõ tầm quan trọng của một ý niệm, bạn biết rõ một ý niệm của bạn phát ra tác động như thế nào về thế giới xung quanh, với cả cuộc đời bạn thì bạn sẽ hoàn toàn dấn thân vào con đường thực hành mà không cần một vị thầy hay một quyển sách nào nhắc nhở cả. Vì bạn đã hoàn toàn biết rõ.

Lấy một ví dụ nữa: Như bạn đang có một cái nhà, có rất nhiều đồ vật trong đó. Hằng ngày bạn lau chùi cho sạch sẽ, bạn sẽ chăm sóc ngôi nhà của bạn sạch nhất có thể. Tự nhiên có một đống bùn ở đâu đấy bay vô, nó bốc mùi tanh hôi, bạn sẽ làm gì? Đương nhiên bạn sẽ dọn dẹp mùi hôi đó đi rồi, vì vốn dĩ bạn đang ở trong một ngôi nhà sạch đẹp mà, làm sao bạn có thể chịu được mùi hôi đó được đây!

Tâm thức cũng vậy: tâm bạn là nhà, từng ý niệm là từng đồ vật bạn để vào trong ngôi nhà đó. Bạn có những suy nghĩ tốt, nó sẽ là đồ vật tốt. Bạn có suy nghĩ chưa được tốt, thì đồ vật trong ngôi nhà đó vẫn chưa được đúng ý bạn đâu.

Đa phần tu học bây giờ là muốn được tăng phước tiêu tội, nhưng chỉ muốn mà không nhìn rõ ràng chân tướng sự việc, rồi dẫn tới không làm là sẽ không có phước nào tăng cũng chẳng có tội nào được giảm. Nếu có tăng thì chỉ tăng cái tưởng muốn được tăng phước tiêu tội thôi.

Việc nhìn rõ ý niệm của mình lại khác. Khi tự bản thân biết một niệm của mình nó như thế nào, thì bạn vừa khởi lên là chính bạn sẽ tự biết được phước của mình tăng hay không.

Đây chính là chân giá trị và sức mạnh của ý niệm!

Next
Next

TRÍ TUỆ VĂN THÙ VÀ CHỦNG TỰ MAM